Ghé vội khám phá Mai Châu ngày chớm đông

Lần này ra Bắc tôi lại ghé Mai Châu. Tôi đến nơi này lần thứ nhất vào sắp chục năm trước. du lịch mộc châu Bỡ ngỡ, bàng hoàng trước rồi đây Châu yên bình xinh xắn.

Tôi tới phươt Mai Châu lần trước tiên vào gần chục năm trước. Hồi ấy tôi đi phượt về trong ngày của Sinh cafe trong khoảng Hà Nội. Bỡ ngỡ, bàng hoàng trước rồi đây Châu thanh bình xinh xắn, 1 “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi” như trong thơ trong nhạc… Và thế là tôi cảm Mai Châu từ dạo đó để rồi nhân chuyến đi công việc ra Hà Nội, tranh thủ cuối tuần tôi đón xe đi Mai Châu rồi ở lại 1 đêm giữa thung lũng ngạt ngào màu xanh này.

Mùa này, Mai Châu ko mang hoa cải vàng rực, Mai Châu ko ngập hoa mận hoa ban trắng nuột khi mùa về và cũng chẳng với tam giác mạch hay ruộng bậc thang nhấp nhô để những “phượt thủ” khăn rằn áo đỏ ầm ầm đến. Mai Châu lặng lẽ như chỉ dành riêng cho các người bình dị muốn sắm cho mình nơi an dưỡng và chỉ là điểm dừng chân tạm bợ của lữ khách trên cung con đường đi Mộc Châu, Sơn La… còn dài phía trước.


Trở lại Mai Châu lúc trời vừa chớm thu, vẫn các nồi bắp luộc bên bếp lửa hồng ven đèo, vé universal singapore những ống cơm lam ở quán lưng đèo như các hôm nào chỉ sở hữu khác là cô bán hàng cho tôi ngày ấy giờ đã biết đôn đả chào khách hơn, biết thêm sản phẩm hơn cho du khách sở hữu các chai mật ong, bụi lan rừng hay hũ ớt ngâm măng ngâm được giới thiệu là đặc sản của núi rừng đất Bắc.

Rồi xe đổ dốc, tôi tơ tưởng thả mắt theo các ngọn đồi trùng trùng và rồi mùi thân thuộc của Mai Châu hôm nào thoảng qua lúc xe giới hạn lại ở cột cờ để cả nhóm được ngắm Mai Châu trọn vẹn. Mai Châu xanh ngắt, màu xanh của lúa đang trổ đòng nuột dưới kia, màu xanh của các đồng mía đang vươn đọt, màu xanh của các ngọn đồi chập chùng xa xa dưới áng mây chiều bàng bạc, màu xanh của các bụi tre vườn chuối đang e ấp bên những ngôi nhà sàn tại phía xa xa.

mang người trẻ, Mai Châu ắt hẳn là siêu chán bởi Mai Châu chẳng sở hữu gì… không tính những con người Thái xinh đẹp nơi vùng cao Lác, vùng cao Nhót, không tính những cánh đồng xanh trải dài theo triền núi hay những trục đường làng vòng vèo giữa các cánh đồng thơm nồng mùi lúa. Đâu đó đàn trâu bò đang gặm cỏ bên tuyến phố, đâu đấy thoang thoảng mùi khói chiều lẫn với mùi núi rừng ngào ngạt thơm bên đồng vắng. Mai Châu êm đềm, Mai Châu dịu dàng nằm ẩn mình giữa buổi chiều thu nhè nhẹ gió thoảng qua.


Mai Châu dung dị, đơn thuần vậy mà hấp dẫn với tôi tới lạ. quyến rũ lắm bởi những ngôi nhà sàn be bé ven con dốc tôi đạp xe qua, bởi những nụ cười thật đáng yêu của đám trẻ con ở vùng cao nhỏ bên kia cánh đồng đang đùa giỡn ríu rít hay cảnh chưng dân cày đi xin lửa về hàng ngũ bếp giữa các con phố làng nho nhỏ xinh xinh tưởng như chỉ còn lại trong truyện cổ tích hay các khi ngồi thừ ra ấy mà ngắm đồng lúa, giàn mướp, luống rau, đàn vịt… du lịch mộc châu bên mái hiên quán nhỏ bên tuyến đường sở hữu tách trà xanh thơm lừng cùng tiếng suối róc rách bên ruộng lúa ngát mùi thơm.

Nắng chiều nhạt dần ở phía chập chùng núi, tôi cần rời Mai Châu để tiếp diễn tới Mộc Châu sau bữa cơm thật ngon mang cá suối, su su luộc, gà vườn no muốn bể bụng. Lần này chẳng được thưởng thức mùi thơm của nếp xôi, chẳng được ngủ trên nhà sàn bên đồng lúa hát để ban mai mở cửa sổ đón nắng mai lên xuyên qua như lần trước… Nhưng chẳng sao bởi tôi nghĩ mình sẽ quay lại vào 1 ngày nào đó… bởi Mai Châu xinh đẹp đến thế mà làm sao mang thể ko ghé thăm?

Mai Châu xa dần phía sau, hoàng hôn thầm lặng chuếch choáng rủ nhau xuống núi. Xe chạy. Tôi quay lại ngắm Mai Châu đang mờ dần sau lưng mình và lầm bầm theo nhịp bánh xe đang băng nhanh về phía trước… Nhớ ơi Tây Tiến cơm lên khói, Mai Châu mùa em thơm nếp xôi… lòng tự vấn lần sau đi Mai Châu nhất thiết cần ăn xôi.