Nhiều năm sau này, tôi vẫn tự đặt câu hỏi: "Phải chăng, sự kỳ vọng và quan tâm quá mức mà bố mẹ dành cho tôi suốt thời gian dài đã đẩy tôi thành kẻ bị động trước cuộc sống, luôn lo lắng thái quá trước bất kỳ khó khăn nào?".

Bài viết “Khi ba má không để con trưởng thành!” của tác giả Nguyễn Thị Thu Huyền khiến tôi can hệ đến chính bản thân mình. Ở cùng một vạch xuất phát, nhưng thái độ quan hoài đến 2 cô con gái của bác mẹ tôi rất khác nhau đã tạo ra 2 sản phẩm cũng hoàn toàn khác biệt.
Tôi học giỏi từ nhỏ nhưng sức khỏe hơi kém nên bố mẹ dành hết việc nhà, quan điểm của mẹ tôi rõ ràng: tôi chỉ cần tụ hợpNhà vệ sinh tuốt tuột sức lực vào việc học hành, mẹ tôi “cơm bưng nước rót” lúc tôi mài miệt ôn luyện đội tuyển học trò giỏi, quần áo của con gái một tay mẹ sắm sửa, giặt gịa. Lúc tôi đạt thành tích cao, mẹ khôn xiết toại nguyện và tự hào.

Khi ra tỉnh thành học cấp ba, tôi ngơ ngác trong việc bếp nước, chăm chút bản thân, từ việc ăn mặc đến cách trò chuyện đều nhút nhát rụt rè so với bạn bè. Thế rồi tôi co mình vào vỏ ốc tự ti khi thấy mình sao thua bạn quá trời, từ hình thức đến học hành, bao nhiêu tự tin lúc ở quê nhà bay biến sạch. Tôi trở về quê học năm lớp 12, rồi thi trượt đại học 2 năm, đến lúc ấy tôi thấy mình nhụt chí quá mức, và chấp nhận đi học trung cấp nghề như một cách nghĩ an toàn. Nhớ 2 lần đi thi đại học- cao đẳng, cha mẹ đều gửi gắm mấy anh chị nhà bác đưa đi đón về, quan hoài giáp mà trượt vẫn hoàn trượt...

Em gái tôi khác tôi hoàn toàn. Em học lực khá giỏi ở lớp, suốt thời đi học em chưa có giải thưởng nào. Em thường ghen tỵ với tôi khi tôi được mọi người quan tâm ngợi khen. Em phải làm việc nhà từ bé, cấy hái, chăn nuôi nên em khỏe mạnh, xốc vác. Em thi trượt đại học năm đầu, mẹ tôi khóc lóc oán trách em. Tôi lúc ấy ra trường, thất nghiệp, đi làm thêm ở nhà họ hàng. Từ kinh nghiệm chính mình, tôi khuyên em nên tụ tập ôn thi một năm nữa cho thỏa chí học hành. Em tôi không đi học thêm gì ở trường vì mẹ xót tiền, em tự ôn luyện lại từ sách vở cũ, tài liệu ôn thi mùa trước cho nhuần nhuyễn. Năm thứ hai thi đại học, em tự bắt xe ra điểm thi, tự tìm nhà dân gần trường thuê trọ. Kết quả đúng như mong ước, em tôi thi đỗ Học viện Tài chính. Khỏi phải nói, ba má tôi mừng ra sao. Trong suốt 4 niên học, em biết dành tiền đi học thêm chứng chỉ, đầu tư mua sách vở, xống áo ăn mặc giản dị để bác mẹ đỡ tốn kém. Em tốt nghiệp, rồi tự mình làm hồ sơ thi tuyển vào một tập đoàn viễn thông. Em tôi đã tự mình kiếm việc mà không mất một xu nào của bố mẹ.

Nhiều năm sau này, tôi vẫn tự đặt câu hỏi: "Phải chăng, sự kỳ vọng và quan tâm quá mức mà bố mẹ dành cho tôi suốt thời gian dài đã đẩy tôi thành kẻ bị động trước cuộc sống, luôn lo lắng thái quá trước bất kỳ khó khăn nào?". Em tôi được cha mẹ buông lỏng, bắt làm việc nhà từ nhỏ, không đầu tư hết mình như tôi thì em lại thành đạt hơn, sống vững hơn chị. Kinh nghiệm sống của em cũng dày dặn, phong phú hơn tôi, vốn chỉ tư duy lý thuyết là chính.

Bài học từ gia đình đã khiến tôi thức tỉnh trong phương pháp giáo dục con cái. Hiện tại, con lớn 8 tuổi tôi đã giao tiền cho cháu tự đi mua ăn sáng cho cả nhà, cháu cũng có thể tự đi học lúc ba má không kịp đón đưa tới trường, biết giúp mẹ vài việc vặt. Tôi thấy con ra ngoài nhanh nhẹn và tự tin hơn các bạn suốt ngày được ba má nâng niu, chăm bẵm. Thế mới biết, thương con sao cho đúng cách cũng không hề dễ dàng, để con tự đoàn luyện bản thân cũng cần sự kiêu dũng và kiên trì từ chính bố mẹ.