An bảo tôi: “Anh không thích về nhà vì nhìn mặt thằng Bi là thấy ghét. Sao em không cho nó về bên ba nó rồi mỗi tháng cấp dưỡng cho khỏe?”. Đến nước này thì tôi hoàn toàn tuyệt vọng…

Đồng hồ buông 7 tiếng. Thằng Bi bực bội: “Mắc mớ gì mẹ phải chờ ổng?”. Biết thằng nhỏ đói bụng bực mình, tôi dịu giọng: “Con đói thì ăn trước đi. Mẹ chờ bác thêm chút nữa. Biết đâu kẹt xe hay có việc đột xuất…”. Nhưng thằng Bi đã hết kiên nhẫn. Nó đứng bật dậy, giọng cụt ngủn: “Con không ăn”.

Hơn 10 giờ đêm, An về đến nhà, hơi thở thoảng mùi rượu: “Anh chơi mấy séc banh rồi ghé qua chỗ hai đứa nhỏ. Anh ăn cơm rồi”. Tôi dọn mâm cơm xuống bếp rồi đi về phòng làm việc. Đây là căn phòng mà khi An chưa dọn về, nó vừa là phòng ngủ, vừa là phòng làm việc của tôi. Hơn 4 năm qua, chỉ thỉnh thoảng khi công việc nhiều quá, tôi mới ngủ lại; còn hôm nay, dù chẳng có việc gì phải làm, tôi vẫn muốn ở một mình để chiêm nghiệm lại những được mất mà mình đã nếm trải kể từ buổi tối định mệnh ấy- buổi tối đầu tiên tôi qua đêm với người đàn ông không phải chồng mình…
Xem chi tiet tai:dat ten cho con | dat ten cho con trai | dat ten cho con gai | dat ten cho thu cung